pondělí 5. listopadu 2012




Lắm phen người ta ngỡ ’say nắng’ chỉ là một cảm giác choáng ngợp, náu mình vào mái hiên mát rượi cây xanh sẽ nhanh chóng tỉnh người.

Nhưng lắm lúc "Say nắng là sự trỗi dậy bất ngờ của tình yêu thực sự sau cái phút đam mê thường tình" như Ivan Bunhin từng nói, mà người ta chẳng tài nào thoát được. "Say nắng" là cảm xúc thường không lời như luồng gió nhẹ, không để lại dấu tích… "Say nắng" là thứ tình cảm không kết cục nhưng "đẹp trong những nỗi buồn nhè nhẹ"…

Có những thứ tự nhiên sẽ dừng lại. Người khôn ngoan biết đóng tim mình kịp thời, chừa cho mình một đường lui. Mỗi một duyên may nào đó giữa ta và một người có thể sẽ tốt hơn nếu chỉ dừng lại ở đó. 
Những con người đi qua cuộc đời, có người ở lại mãi mãi, có người vội vàng đi… Nhưng dù đi hay ở, dù vội vã hay bình thản thì theo một cách nào đó, người ta vẫn để lại một tiếng ca, một cử chỉ đẹp, một ánh nhìn khó quên và đôi khi là… cả trái tim.

Đẹp trong những nỗi buồn nhè nhẹ - Tin180.com (Ảnh 1)

Ở hoàn cảnh nào đó, họ thật đáng yêu, là một hình tượng đẹp ghi tạc trong ký ức vì cảm giác "say nắng" đó chính là một trong những sắc thái muôn màu của tình yêu. Dừng lại ở đó, trên dốc cao thẳng xuống lòng vực thẳm, chỉ một cái nghiêng mình, chỉ một vẫy tay là tất cả sẽ xoay chiều, sẽ thay đổi hết. Dòng thời gian trơn tuột qua từng kẽ ngón tay, mình cảm nhận được nhưng không cách nào nắm bắt. Không rõ là mình đang buồn hay đang cô đơn, trống trải? Mình chẳng thể tách bạch được rõ ràng…

Lớp này là buồn đau, lớp này là nhung nhớ, lớp này là trống vắng, là rộn ràng… Sao không đã buồn thì thôi nhớ, đã vui thì đừng đau, đã hạnh phúc thì đừng bất an, lo lắng? Giá như con người chỉ như thế, thì… đơn giản quá! Niềm tiếc nuối, ước ao ấy làm lòng tôi đau nhói. Tôi sợ cảm giác chia ly, sợ thay đổi, sợ sau này những gương mặt gần gũi thân quen đó quá xa cách với tôi.

Một lần nữa, tôi trở về với hiện tại, cảm nhận những gì xung quanh mình và tôi thấy yên vui. Khi tôi sống trong hiện tại, hoà nhập với niềm vui của mọi người, tôi cảm thấy hạnh phúc biết bao. Nhưng khi tâm trí tôi đi đến tương lai, niềm đau lại cũng xâm chiếm.

Một cảm giác vừa buồn, vừa xốn xang khó tả. Bỗng nhiên thấy mình ngày càng trở nên đa cảm hơn. Trong lòng dường như chơi vơi một nỗi nhớ, chỉ nhớ thôi nhưng không nhớ ai cả. Đừng chia tay để rồi ai cũng khóc khi tất cả quanh mình bỗng hóa thân thương.

Thái Hà
(theo ngoisao)









Add a Comment


edit xóa trả lời
pipuska wrote on Oct 2, '11, edited today at 10:04 AM


edit xóa trả lời
pipuska wrote on Oct 2, '11
opoap said
Thật đáng yêu khi thấy trái tim mình vẫn còn biết thổn thức :D
Thổn thỨc làm con tim đau... lém :D

edit xóa trả lời
pipuska wrote on Oct 2, '11
Cảm ơn các bạn của Pu đã chia sẻ, với riêng mình thực sự bị tàn phá trong cảm xúc say nắng... cầu mong đừng hơn một lần như thế trong đời :)

edit xóa trả lời
pipuska wrote on Oct 2, '11, edited on Oct 2, '11
@ nuavongtraidat wrote :Em hồn nhiên và em đã bình yên :D

xóa trả lời
opoap wrote on Oct 2, '11
em thích bài viết này, rất thực! cuộc sống là như vậy :) những sắc màu :D

Thật đáng yêu khi thấy trái tim mình vẫn còn biết thổn thức :D

xóa trả lời
ngoctong123 wrote on Oct 2, '11
Bài viết hay quá chị, em cũng hiểu say nắng cũng là cảm giác tích cực làm cuộc sống sinh động và thú vị hơn, say nắng chút để biết trái tim mình vẫn đang sống, vẫn yêu thương và cần được yêu thương ...

xóa trả lời
dalatcute wrote on Oct 2, '11
Vậy thì " Say nắng" cũng " dễ thương" chứ nhỉ? hì hì :)

xóa trả lời
nuavongtraidat wrote on Oct 1, '11



Žádné komentáře:

Okomentovat